“Ngươi lấy Thái tử ra để ép ta?” Giọng hắn lạnh đi, nhưng sát ý trong đó lại không giảm mà còn tăng thêm.
Ta lấy lại hơi, ngẩng đầu lên, khuôn mặt đúng lúc lộ ra vẻ đau thương và ngưỡng mộ vô hạn.
“Sao ta dám… ta chỉ là… chỉ là không cam tâm.”
Ta ngẩng đầu, khuôn mặt đã đổi sang vẻ chực khóc.
“Ta từ nhỏ đã nghe danh uy của chàng, biết chàng sẽ là tộc trưởng tương lai, càng thêm ngưỡng mộ… Mẫu thân cũng biết tâm ý của ta, vốn dĩ định để chúng ta thành hôn.”
“Là tỷ tỷ… là tỷ tỷ nói tỷ ấy mến mộ chàng, không phải chàng thì không gả, mới cướp mất hôn sự của ta, đẩy ta cho Thái tử!”
Giọng ta nức nở, từng chữ như khóc ra máu, câu nào cũng đầy tủi hờn.
“Ta chỉ muốn hỏi tỷ tỷ, tại sao lại đối xử với ta như vậy? Tại sao lại cướp đi người trong lòng của ta?”
Vẻ mặt Dư Diêu cứng đờ.
Hắn đột ngột quay đầu, nhìn Tiết Miểu Miểu bên cạnh.
Tiết Miểu Miểu bị những lời này của ta làm cho sững sờ, nhất thời quên cả phản ứng.
“Nàng ta nói có thật không?” Lời chất vấn của Dư Diêu như một con dao lạnh buốt, đâm thẳng vào Tiết Miểu Miểu.
“Ta… ta không có!” Tiết Miểu Miểu cuối cùng cũng hoàn hồn, hoảng loạn xua tay, “Dư lang, chàng đừng tin nàng ta! Nàng ta là một tiện nhân, nàng ta đang nói dối! Nàng ta ghen tị với ta!”
Dư Diêu nhìn sâu vào Tiết Miểu Miểu, rồi quay lại túm lấy gáy ta.
“Giao nhân khi nói dối, nước mắt không thể biến thành trân châu.” Đầu ngón tay lạnh lẽo lướt trên da ta, “Nếu những gì ngươi nói là thật, vậy thì khóc cho ta xem.”
Trong lòng Tiết Miểu Miểu chuông báo động vang lên, nếu Dư Diêu thật sự muốn giữ Tiết Niểu Niểu lại, chẳng phải ả sẽ lại bị gả cho Thái tử sao!
Tuyệt đối không được!
Chưa kịp nghĩ ra lời giải thích, giọng nói lo lắng của tên tiểu tư đã vang lên ngoài cửa.
“Cô nương mau ra tiền viện đi, Thái tử đích thân đến đón người rồi!”
Lời tên tiểu tư vừa dứt, một bóng áo vàng đã xuất hiện bên cạnh Tiết Miểu Miểu.
“Hỗn xược! Kẻ nào dám bất kính với Thái tử phi!”
Tiết Miểu Miểu giật mình run rẩy, rồi trên mặt lộ ra vẻ vui mừng không thể che giấu.
Ả biết mẫu thân đã sớm đưa bức họa của ả vào cung, Thái tử chắc chắn tưởng ả mới là Thái tử phi, nên mới đích thân đến đón dâu.
Tiết Miểu Miểu mặc kệ sắc mặt khó coi của Dư Diêu, cúi người hành lễ với Thái tử.
“Đa tạ Thái tử đã giải vây giúp ta, nhưng người đã hiểu lầm rồi. Muội muội này của ta tuy ái mộ tỷ phu, nhưng nàng mới là chuẩn Thái tử phi của người.”
Tiết Miểu Miểu khẽ ngẩng đầu nhìn Thái tử, lại bắt gặp ánh mắt chế giễu của hắn.
“Bổn cung đương nhiên biết Thái tử phi của mình là ai.”
Lý Thành Nguyên không thèm để ý đến Tiết Miểu Miểu nữa, hắn đi thẳng đến trước mặt ta, vững vàng đỡ lấy cánh tay ta.
Lực đạo ấy không nặng không nhẹ, nhưng mang theo sự mạnh mẽ không cho phép từ chối, đỡ ta đứng thẳng người.
“Thái tử phi đã sợ hãi rồi.”
Giọng hắn vẫn bình thản, nhưng ánh mắt lại lướt qua vết ngón tay chưa tan trên cổ ta, ánh mắt sắc như dao quét về phía Tiết Miểu Miểu.
“Người đâu.” Lý Thành Nguyên nhàn nhạt lên tiếng, “Giao nhân Tiết Miểu Miểu dĩ hạ phạm thượng, ăn nói hỗn xược, vả miệng hai mươi. Còn về vị này…”
Ánh mắt hắn chuyển sang Dư Diêu, giọng điệu là sự tức giận không thể kìm nén, “Chỉ là một súc sinh không thành người, lại dám động thủ với Thái tử phi, xem ra không coi thiên gia ra gì. Hôm nay là ngày đại hỷ của bổn cung và Thái tử phi, vậy thì khoét đôi mắt sáng này của ngươi ra, tặng cho Thái tử phi bồi tội đi.”
“Ngươi dám!” Dư Diêu tức giận gầm lên, Tiết Miểu Miểu đang bị vả miệng càng sợ hãi hét toáng lên.
Dư Diêu vừa đến gần Thái tử một bước, lập tức bị mấy tên hộ vệ cường tráng đè xuống quỳ.